THƠ MƯỜNG GIANG


CHUYỆN NGƯỜI THƯƠNG BINH

có lần từ Mỹ về Phan Thiết
theo bạn nhậu chơi tận Phú Long
bửa tiệc nhà giàu đầy rượu thịt
đời vui như lạc cảnh tiên bồng

đang lúc ngã ngiêng cười ngặt nghẽo
bổng ai vừa trổi khúc ly ca
thêm đờn vọng cổ hờn,than,oán
não nuột trời ơi, nước mắt hoà

ra ngó, gặp anh người hát dạo
cụt chân, mù mắt, lết xe lăn
phong trần nhuộm bạc đời trai trẻ
nhưng nét nam nhân vẫn khắc hằn

hăm mấy năm sầu, bao biển lệ
mà anh vẫn giữ aó hoa rừng
chiến y chằng chịt trăm lần vá
bạc phếch, đoạn trường lắm thãm thương

anh hát toàn bài chinh chiến cũ
điệu ru nước mắt, nát tim người
hò, xề, sang, xứ như oà thét
khiến kẽ vong gia cũng tã tơi

tàn tiệc mỗi người trôi một nẽo
loạn ly đời thế, mấy ai vui ?
tôi về xứ lạ làm bồi Mỹ
quên chuyện long đong, khóc lẫn cười

nhân có bạn từ Phan Thiết tới,
hỏi tin người hát dạo thưong binh
mới hay anh đã ôm đàn chết
giữa một đêm mưa trước mái đình

buổi đó vì đời làm lính trận
tàn cơn lửa loạn chịu thương đau
nay trơ nấm đât hoang vô chủ
định mệnh gì đâu quá nghẹn ngào.



NẾU CÓ THỂ

nếu có thể được đầu thai lần nữa
xin ơn trên cho tôi chọn Việt Nam
một quê hương đầy khổ lụy hờn căm
nhưng dũng liệt muôn phương trời kiêu hãnh

nếu có thể tịnh tâm đời trốn lánh
xin vò viên em cất kỷ trong hồn
để riêng mình ôm ký ức thãm đơn
lắng từng giọt thở dài từ hư aỏ

nếu có thể thay người như thay aó
xin cho tôi trở lại chốn trường yêu
để cười vui phá phách sáng qua chiều
mà trọn kiếp không bao giờ có được

nếu có thể nồng nàn, yêu mơ ước
những lỗi lầm xin gánh chịu đau thương
để cùng em mở cánh cửa đoạn trường
đem nhốt hết hận hờn thời tuổi dại

nếu có thể vì đời mà đắm đuối
những trang thơ hạnh phúc mãi trăm chiều
bơi trong nắng cho hết lạnh cô liêu
đốt rừng buồn cho trăng vàng rực rỡ

nhưng trời ơi làm gì ngăn được gió ?
hai tay sao chận nổi bảo muôn phương
để trăng chìm khóc ngất giữa trời sương
lại lần nữa tôi ngẩn ngơ hoá đá



LƯU VONG ĐỜI KHÁC GÌ HOA DẠI

ai đem định mệnh chắn ngang cầu ?
cho buổi tàn thu lã ngọn sầu
đã biết buồn vui là huyển hoặc
mà sao ngấn lệ suốt canh thâu

người chắc giờ đây chẳng nhớ chi ?
nhưng thôi vương vấn để làm gì
tâm tư hai lối nhầu thương hận
oà khóc từng trang chữ biệt ly

lang thang mòn khắp những phương buồn
thơ viết nghìn câu, nghẹn vạn cơn
cuối ngõ vô thường cười ngặt ngh4o
chỉ còn nhớ thuở vó câu dồn

trời đất miên man khuất biển khơi
nghiên bầu hòa lệ với men đời
quẩn quanh tìm bóng mời say tỉnh
mà tưởng cùng ai sónh sánh đôi

bên kia bến củ nối cầu sương
thuở đó mình chung một lối đường
nay một bóng đời sầu cổ độ
biết đâu mà gởi gió thương vương

biển có dạt về đất mẹ không ?
cho ta ký thác nắm tàn xương
lưu vong đời khác gì hoa dại
mưa gió dập vùi khắp bến sông ...


Mường Giang

XB 9-25-02