NAM QUAN HẬN CÁO

Bảo Long

Kính mời Qúi Ðộc Giả vào website Hận Nam Quan để ký kiến nghị phản đối hiệp định dâng đất và biển cho Trung Cộng.


Xét việc xưa

"Nam quốc sơn hà nam đế cư
Tuyệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư" (1)

Nước Đại Việt ta

Sánh cùng các quốc gia trên khắp Đông Tây
Vốn văn hiến chính quốc xưa nay
Quốc thổ đã định
nước non bờ cõi đã chia
Phong tục nhân dân cũng khác.
Tuy chính sự mỗi thời một khác,
vận nước có khi nhục, có lúc vinh
Cực chẳng đã mới gây nên chiến sự.

Nay Trung Quốc

Nhân Nam Việt chính sự bần cùng,
dân trong nước kêu la, ta thán
Cậy mình hung bạo
Cấu kết cùng bọn Việt gian
ngược ngạo cướp đất dân Nam
Chẳng lẽ muốn mưu lập đô hộ phủ?

* * * * *
”Đồng trụ chiết
Giao Chỉ diệt” (2)
Đồng trụ xưa, nay ở nơi đâu?

Tích xưa đã rõ
Lấy Nước trong chai, thời lọ chai phải vỡ (3)

Cho nên

bọn chúng mưu bán nước cầu vinh
chính là lúc dân Nam bừng nổi giận
Thùng thùng trống dục, tiếng quân reo
Ào ào như lũ, tiến lên theo
Hàng hàng lớp lớp, cờ phất phới
Dục dã Mê Linh, vó ngựa reo.

Đánh một trận
Thoát Hoan phải chui qua Quan ải,
đánh hai trận
Hoằng Tháo táng thân.
Hàm Tử quan vây hãm Toa Đô
Chi Lăng ải phá tan thế giặc
Bạch Đằng giang
chập chùng sóng cuộn,
bụi sa trường mờ lấp
bóng Chương Dương,
thì sá chi bọn vong quốc sỉ.

Ngặt vì

Nay quốc vận đang trong thời bĩ
Bọn ngoại nô súng sính ngựa, xe
Từng xua dân
vào chốn đồng hoang
khai kinh vét rạch.
Cưỡng nhà nhà
đào xới mộ lăng
Lập cung, xây điện
tống dân ra biển
Mặc cho sóng nước chập chùng nguy hiểm
Mặc cho kẻ táng xác biển khơi
Mặc cho lũ vô luân hải tặc reo cười
Xú uế nghìn thu trang sách sử.

Mắt nhắm làm ngơ
Mặc cho bọn thương buôn xấc xược
hành hạ dân đen
lăng nhục vui cười
trên xác thân con đỏ.
Vẫn an nhiên
tim chai đá, còn đâu biết thẹn

Hận quốc sỉ, rửa đâu cho hết
Người người sưu cao thuế nặng
Kẻ kẻ nô dịch khốn cùng
Ngay cả dân buôn thúng, bán bưng
cũng không thoát được sưu, được thuế.

Mắt cú vọ soi mói
công an, cảnh sát giăng như lưới nhện
Nay kẹp xuống đồn, mai kìm lên huyện
Hang tù, ngõ tội
mắc hằng hà như rễ cỏ, cây
Nhà nhà bỗng chốc thành lao thất.
Biến trá, lừa dân ác kế không từ
Muốn biến cả nước thành khiếp nhược

Kinh hãi thay
nào ai than thở,
Oán hận thay
mây phủ trăng mờ
Thực là nỗi cơ cực không sao tả xiết
Từng có người muốn phá đi xiềng xích
phục lại sơn hà lưu tiếng thiên thu.

Nhưng than ôi !

Sức lẻ loi sao chuyển được cơ đồ
Nơi hiểm ác thiếu người mưu lược.

Đã vậy

Vì miếng đỉnh chung
phản bội tổ quốc
Đất tiên tổ, đang tâm cắt đoạn
Ô nhục dâng
bọn quỷ Bắc phương
Bản Giốc, ải Nam Quan (4)
Trường, Hoàng Sa (5)
từng đợt sóng nhấp nhô
Hận quốc sỉ
dâng cao mờ nhật nguyệt.

Quốc nhục đó,
sao không biết thẹn?
Nước bị phạm,
sao chẳng biết căm?
Trung Quốc ngược ngang
sao không biết tức?
Để nhơ nhuốc nghìn năm
vấy lên non nước Việt

Quốc thổ là của quốc dân,
Tổ Tiên từng nếm mật, nằm gai
Bao xương máu gầy nên cơ nghiệp.
Đâu Bản Giốc
đâu Nam Quan ải !
Đất Lạng Sơn
từng vương khói trúc bay !
Miền Cao Bằng
còn ngất ngây ngày chiến thắng
Trường Sa dạt dào sóng vỗ
Hoàng Sa còn vẳng tiếng súng vang
Tô thắm ngàn năm trang sử Việt

Gương xưa còn đó

Vượt băng ngàn, Thường Kiệt phạt Tống
Chém Liễu Thăng, Lê Lợi khởi binh
Phá quân Thanh, Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ
Thu giang sơn một mối, nước non nhà.

* * * * *

Xưa nay

Vận nước hưng vong
thời thất phu hữu trách

Thế cho nên

Ngày dân Nam bừng dậy
Anh hùng hội ngộ khắp quê hương
Cờ khởi nghĩa bừng bừng khí sát
Khắp giang san tướng sĩ chung lòng

Nổi trống trận,
diệt tan lũ bán nước
Phất ngọn cờ,
đoạt lại ải Nam Quan
Đặt định non sông, một mảnh dư đồ
cho non nước nghìn thu vằng vặc tỏ

* * * * *

Cơn bĩ cực vần sang trang sử mới
Đất nước nay, rộn rã tiếng hò reo
Đì đùng pháo nổ, xuân dân tộc
Người người trẩy hội, trống lân vang
Nơi nơi nâng chén, anh hùng luận
Vận nước nở hoa, chốn thái hòa.

Xa gần cẩn cáo


Năm Nhâm Ngọ, tháng giêng

Bảo Long

Chú Thích:

- (1) 4 câu thơ của Lý Thường Kiệt.
- (2) có nghĩa là cây trụ đồng mà đổ thì Giao Chỉ sẽ bị diệt vong. Trụ đồng do Mã Viện dựng lên ở Mê Linh.
- (3) Lấy từ tích Trạng Quỳnh khi sứ thần Trung Quốc mang 1 chai đầy nước, miệng chai bịt kín nhờ sứ thần An Nam lấy nước ra hộ. Trạng Quỳnh sau khi được Chúa triệu vào, đã cầm lấy chai đập vỡ lấy nước. Sứ thần cười ngụ ý nói nếu làm như vậy thì đố làm gì. Quỳnh trả lời “muốn lấy Nước thì phải đập vỡ chai mà lấy tất nhiên phải có thiệt hại quý quốc phải chịu thôi”.
- (4) Ngày 30/12/1999 đảng và nhà nước CSVN đã ký hiệp định về biên giới với Trung Quốc, trong đó đã cắt dâng thác Bản Giốc và ải Nam Quan cho Trung Quốc, không những thế biên giới VN tính từ ải Nam Quan còn bị thụt lùi vào sâu nội địa VN thêm 5 cây số nữa.
(5) 25/12/2000 đảng và nhà nước CSVN lại ký hiệp định về phân định lãnh hải với Trung Quốc, trong đó nhượng cho Trung Quốc hơn 10 ngàn cây số vuông biển đông. Với lãnh hải mới nầy xem như Hoàng Sa, Trường Sa và một số các đảo trong vịnh Bắc Việt đều thuộc vào Trung Quốc.